Một lần nọ khi Ogilvy được mời tham gia buổi pitching của Hiệp hội các nhà sản xuất Tơ nhân tạo. Đúng giờ hẹn, ông đến trụ sở chính của hiệp hội và được dẫn vào một phòng họp rất lộng lẫy. Vị chủ tịch hiệp hội nói với ông:

“Ông Ogilvy, chúng tôi đang phỏng vấn một vài hãng quảng cáo khác. Ông có 15 phút để trình bày phần của mình. Hết giờ tôi sẽ rung chuông báo hiệu và hãng tiếp theo sẽ đi vào”

Trước khi bắt đầu Ogilvy đã đặt ra 3 câu hỏi:

Ogilvy: Chiến dịch quảng cáo hướng tới việc sử dụng Tơ nhân tạo cho mục đích gì?

Hiệp hội: Sản xuất lốp xe ô tô, vải trang trí nội thất, các sản phẩm công nghiệp và đồ may mặc.

Ogilvy: Ngân sách quảng cáo là bao nhiêu?

Hiệp hội: 600.000 đô la.

Ogilvy: Quảng cáo phải qua bao nhiêu người phê duyệt?

Hiệp hội: 12 thành viên ủy ban đồng thời là đại diện của 12 nhà sản xuất.

Ogilvy: Ông có thể rung chuông được rồi.

Và rồi Ogilvy ra về. Ông rất ghét phải làm việc với các hiệp hội. Nơi mà có quá nhiều ông chủ, không ai là người có quyền quyết định cuối cùng. Họ có quá nhiều mục tiêu mà tiền thì lại không có. Đây cũng là một trong các lời khuyên của Ogilvy khi làm quảng cáo. Đó là tránh làm việc với các hiệp hội.