“GenZ Through Film” từ khi phát động vẫn luôn nhận được sự quan tâm lớn của đông đảo khán giả trẻ với tinh thần mỗi bức ảnh chứa đựng ngôn ngữ nghệ thuật riêng của người cầm máy. Trong đó, các tác phẩm tiêu biểu được “chọn mặt gửi vàng” tại không gian triển lãm nhằm tôn vinh ký ức nguyên bản và mở ra trải nghiệm cảm xúc phía sau mỗi khuôn hình cho khán giả tham quan.

Góp mặt tại triển lãm “Film Gặp Thời”, bộ sưu tập ký ức “GenZ kể chuyện qua film” kiến tạo nên một vùng đất hoài niệm để các đồng film được hồi tưởng bằng cảm xúc chân thật nhất. Mỗi bức ảnh film như giữ nguyên vẹn một khoảnh khắc đã qua: không chỉnh sửa, không lặp lại, chỉ còn lại ánh sáng, cảm giác và những rung động giản đơn của thời điểm đó. Ở giữa những bức ảnh tưởng chừng rất riêng ấy, sự gặp gỡ ngẫu nhiên trong cảm xúc của người chụp và người xem như giao hòa vào nhau trong cùng nhịp đập rung cảm.
Bên cạnh đó, những “khuyết điểm” đặc trưng của film như hạt ảnh, lệch màu hay ánh sáng không hoàn hảo lại trở thành điểm nhấn thị giác, góp phần tạo nên chiều sâu cảm xúc cho từng tác phẩm. Những vết cháy sáng ngẫu nhiên hay gam màu không đồng nhất vô tình gợi mở một không gian ký ức riêng, nơi mỗi người có thể tự tìm thấy câu chuyện của mình trong đó. Chính sự “lệch chuẩn” so với ảnh kỹ thuật số lại trở thành yếu tố khiến ảnh film mang sức ám ảnh lâu dài hơn trong cảm xúc người xem.

Chia sẻ với báo chí, bạn Nguyễn Huyền Trang - Trưởng BTC bày tỏ:“Chúng mình rất biết ơn khi nhận được sự ủng hộ và đón nhận tích cực từ mọi người. Điều đáng quý nhất là khán giả không đòi hỏi sự cầu kỳ của hình ảnh mà dành thời gian quan sát và cảm nhận những gì giản dị hiện diện trong cảm xúc”. Như vậy, triển lãm cho thấy một sự đồng điệu âm thầm giữa người sáng tạo và người thưởng lãm, khi hình ảnh vượt ra khỏi vai trò của một sản phẩm cá nhân, trở thành nhịp cầu kết nối tâm ý của nhiều thế hệ.

Từ những câu chuyện được gửi về, có những khung hình là một miền xúc cảm được mở khóa khi người xem chọn cách chậm lại để “đọc” hơn là nhìn. Trong không gian tối giản của sắc độ trắng đen, bức ảnh của bạn sinh viên Nguyễn Minh Quang dường như gợi lên một nỗi lo rất thật về sự mất mát không thể tránh khỏi của tương lai và khao khát giữ được những gì quan trọng nhất. Hình ảnh người ông hiện lên không quá rõ nét, nhưng đủ để chạm đến tầng xúc cảm rất sâu, đánh thức thứ tình cảm gia đình lặng lẽ, giản dị mà bền chặt. Có lẽ với Minh Quang và nhiều người trẻ hôm nay, ảnh film vốn không phải để “hoàn hảo hóa” mọi thứ, mà để giữ lại sự thật nguyên bản của cảm xúc, nơi mỗi khung hình đều đều mang tính độc bản, không thể lặp lại, giống như cách ký ức luôn chỉ xảy ra đúng một lần trong đời.

Giữa nhịp sống số hóa, nhiếp ảnh film không cạnh tranh bằng tốc độ hay sự hoàn hảo, mà chiếm trọn tình cảm của người trẻ bằng cảm xúc và những khoảnh khắc nguyên sơ nhất. Có lẽ vì thế, “Film Gặp Thời” đang khẳng định cho một sự tái sinh của chất liệu và làm mới ngôn ngữ nghệ thuật của những lớp trẻ tìm về dòng ảnh film.
Hương Giang





