Đừng để đến khi ra trường đi làm, bạn mới nhận ra những điều này

Đại học là bước ngoặt lớn đối với hầu hết học sinh. 12 năm đèn sách cũng chỉ ước mong “cá chép vượt vũ môn” đỗ đại học, ra trường kiếm một công việc ổn định, không phải lam lũ, không phải vất vả. Nhưng thật sự bạn đã vào đại học hay chỉ mới lên “cấp 4”?

Là học sinh cấp 4, bạn vẫn chỉ cần lo ăn, ngủ và học. Chỉ đến khi thực sự lăn xả ra ngoài cuộc sống, ý thức đại học chỉ là tấm bản lề và bước đà để mình tiến lên trong tương lai, bạn mới nhận ra có nhiều cái không hề giống như mình từng nghĩ.

Vào một ngày nào đó, có thể đã là ở quá khứ, và rất có thể sẽ xảy ra trong tương lai, bạn cũng sẽ như tôi, chợt nhận ra những suy nghĩ thời sinh viên của mình về công việc, đồng nghiệp, hay tiền lương… đều chỉ là mơ mộng.

ĐẾN KHI ĐI LÀM, HỌ NHẬN RA ĐIỀU GÌ?

Cái đầu chỉ lý thuyết khiến tôi không biết làm gì.

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra… chỉ vì cái đầu đặc lý thuyết mà tôi chật vật không làm nổi gì.

Hóa ra, bên cạnh những kiến thức, bài học mà tôi đã từng học ở trường lớp, còn cần rất nhiều điều khác để tạo nên một công việc thành công. 4 năm đại học dùng để “bay”, tôi bỗng bị kéo trở lại mặt đất bởi một gánh nặng vô hình mang tên “deadline”, “KPIs” hay “chỉ tiêu”… Bị áp lực của những thứ đó đè nặng, tôi thực sự chới với và luôn không biết sẽ phải làm gì để vượt qua những khó khăn của công việc…

Giá như, ngày trước, tôi chịu khó học hỏi, không chỉ là kiến thức trên lớp mà còn là thực hành, kiếm thêm cho mình những trải nghiệm thì giờ đây tôi đã không chới với như vậy…

Kỹ năng không có, tôi buộc phải giơ tay chịu trới trước mọi công việc

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra, dù ở bất cứ ngành nghề hay công việc nào thì làm việc vẫn là vấn đề không chỉ nằm ở cái đầu, mà còn cần tích hợp rất nhiều kỹ năng khác.

Việc thiếu kỹ năng bỗng trở thành một sợi dây vô hình, khiến tôi buộc phải giơ tay chịu trói trước rất nhiều công việc. Kĩ năng thuyết trình, giao tiếp, tư duy logic hay thậm chí cả những kĩ năng đơn giản như viết một email, soạn thảo văn bản, dùng excel, … cũng là rào cản khiến tôi không thể hoàn thành công việc của mình.

Giá như, tôi để tâm đến những kỹ năng tuy nhỏ mà lại rất quan trọng đó sớm hơn, thì giờ tôi đã không phải bó mình trước những công việc đơn giản nữa…

Tôi đã vụt mất rất nhiều cơ hội chỉ vì không mở lòng trong các mối quan hệ

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra… không quan hệ, khó khăn biết nhường nào.

Tôi từng nghe người ta khuyên can về một thế giới đại học đầy những cám dỗ, gia đình dạy tôi phải biết giữ mình. Nhưng quá giữ mình khiến tôi nhút nhát, lạc lõng và tự cách ly khỏi mọi người. Trong khi chúng bạn đi chơi cùng nhau gắn kết; đi làm thêm và có những đồng nghiệp mới; tham gia các hội thảo để học hỏi và tiếp xúc với những người giỏi trong ngành, tôi lại thu mình trong thế giới của riêng, không chịu mở lòng đón nhận những người bạn mới, đồng nghiệp mới.

Bây giờ đi làm rồi, không quen một ai, không một ai chia sẻ cùng công việc, thật bế tắc, tù túng… Giá như…

 Có quá nhiều khoản chi tiêu cần phải lo mà tôi đã không để ý

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra… thời sinh viên của mình thật vô tâm quá.

Sống trong vòng tay đùm bọc, chở che của ba mẹ suốt 4 năm trời, không phải lo cơm áo gạo tiền khiến tôi tự thỏa mãn chính mình, mơ mộng về cuộc sống luôn đủ đầy như thế.

Đến khi ra ngoài xã hội, bị xô đẩy và phải chạy đông chạy tây để kiếm tiền chi trả cho những thứ rất nhỏ nhặt như tiền điện tiền nước, thậm chí là bữa ăn cũng phải cân nhắc xem chi bao nhiêu, ăn cái gì vừa giá.

Ước gì ngày trước tôi chăm chỉ hơn, biết nghĩ xa, lo toan và quản lý tài chính tốt hơn.

Thực tế là xiềng xích của sự sáng tạo

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra… sự sáng tạo không hẳn là tài năng mà còn là cả một loại học hỏi.

Không ai ngăn cản bạn sáng tạo, nhưng để sức sáng tạo ấy trở nên có ích và phù hợp với mục tiêu công ty lại không phải điều dễ dàng. Thực tế giống như một sợi xích ràng buộc, khiến tôi muốn bay nhưng lại chẳng thể cất cánh. Điều quan trọng nhất mà tôi luôn phải nghĩ đến trước, đó là liệu sự sáng tạo của mình có giúp công ty đạt được mục tiêu?

Khả năng mơ mộng của đầu óc là vô hạn, nhưng nguồn lực và nhân lực lại là thứ khiến mọi doanh nghiệp phải đau đầu. Ý tưởng có thể hay thật đấy, nhưng dần dần tôi nhận ra tôi cần phải học thêm cách kéo chúng từ trên cao xuống.

Giá như lúc trước, tôi bớt suy nghĩ bay bổng và mơ mộng mà thay vào đó là tiếp xúc với thực tế, có thể tôi sẽ tránh được sự xiềng xích như bây giờ.

4 năm đại học tôi chỉ dành thời gian để mơ mộng

Đến khi đi làm tôi mới nhận ra… 4 năm đại học trôi qua nhanh quá. Tôi luôn nghĩ rằng mình có thật nhiều thời gian để trải nghiệm, để học tập và tôi chẳng cần vội vã hoàn thành những công việc đó. Tôi cứ nghĩ rằng thôi cứ chơi đi, mình còn trẻ.

Nhưng khi đi làm tôi mới chợt nhận ra, sinh viên có gì đâu ngoài thời gian. Trong lúc chúng bạn mải miết đi tìm kiếm những cơ hội ngoài kia, tôi lại ngồi đó và mơ mộng. Để giờ đây tôi là người tụt lại khi làm phí hoài tài sản quý nhất khi còn ngồi trên giảng đường.

KẾT

“Quãng đời sinh viên không ngắn nhưng lại cũng chẳng dài, chỉ là khoảng thời gian vừa đủ để bạn lấp đầy tuổi thanh xuân với những trải nghiệm thực tế quý báu. Đừng bọc ước mơ vào những bong bóng ảo tưởng để rồi vỡ, hãy dũng cảm xé nó ra và biến ước mơ thành hiện thực”

Đây cũng chính là thông điệp mà bộ ảnh “ĐẾN KHI ĐI LÀM TÔI MỚI NHẬN RA” nằm trong khuôn khổ dự án cuộc thi sinh viên “Marketing On Air 2017”. Đây là cuộc thi được tổ chức thường niên bởi câu lạc bộ Marketing MGC – ĐH Kinh tế Quốc Với chủ đề “Create Shared Value” – Tạo ra giá trị chia sẻ giữa doanh nghiệp và xã hội, Marketing On Air và CLB MGC hy vọng mùa thi năm nay sẽ mang đến những cơ hội và tạo điều kiện các bạn sinh viên áp dụng những kiến thức trên trường lớp vào những chiến dịch thật, sản phẩm thật, hiệu quả thật.

Bạn đã sẵn sàng lăn xả, xé bong bóng ảo tưởng và biến ước mơ thành sự thật? Đừng để đến khi bước ra khỏi giảng đường Đại học, quay đầu ngẫm lại “Đến khi đi làm tôi mới nhận ra”