Trong chưa đầy một tuần, Warner Bros. Discovery (WBD) – tập đoàn đứng sau Warner Bros., HBO và HBO Max – từ một cái tên đang chật vật vì nợ nần bỗng trở thành “miếng mồi” được hai ông lớn khác tranh giành bằng những con số không tưởng. Ngày 5/12/2025, Netflix công bố đã đạt thỏa thuận mua lại mảng studio và streaming của WBD với giá trị vốn chủ sở hữu 72 tỷ USD, tương đương khoảng 82,7 tỷ USD nếu tính cả nợ gánh kèm. Ba ngày sau, Paramount Skydance xuất hiện với một đề nghị thâu tóm thù địch trị giá 108,4 tỷ USD, hoàn toàn bằng tiền mặt, nhắm vào toàn bộ WBD.
Thoạt nhìn, đây có vẻ chỉ là một cuộc đấu giá giữa hai tập đoàn: bên nào trả cao hơn thì có lợi thế hơn. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, diễn biến quanh Warner Bros. cho thấy kỷ nguyên streaming đang bước sang một giai đoạn khác, nơi số lượng “ông lớn” giảm dần, mỗi thương vụ M&A mang quy mô ngày càng lớn, các cơ quan chống độc quyền theo sát hơn, và những thay đổi về cấu trúc thị trường có thể tác động trực tiếp tới rạp chiếu, người làm nội dung và khán giả.
Netflix đang thực sự mua gì và muốn trở thành ai?
Để hiểu được vì sao con số 82,7 tỷ USD lại khiến ngành giải trí chao đảo như vậy, cần nhìn vào “giỏ hàng” mà Netflix đã gật đầu với WBD.

Theo thỏa thuận được hai bên công bố, Netflix sẽ mua lại toàn bộ mảng “studios & streaming” của WBD. Nói cách khác, hãng streaming này không chỉ mua một vài IP đơn lẻ, mà mua cả cỗ máy đứng sau chúng: Warner Bros. Motion Picture và TV, DC Studios, HBO, HBO Max, cũng như thư viện nội dung đồ sộ đi kèm. Từ Harry Potter tới Game of Thrones, từ vũ trụ DC đến những phim điện ảnh kinh điển, phần lớn đều nằm trong gói tài sản này.

Đổi lại, mỗi cổ đông WBD nhận 27,75 USD/cổ phiếu, gồm 23,25 USD tiền mặt và khoảng 4,5 USD bằng cổ phiếu Netflix, đưa tổng giá trị vốn chủ sở hữu lên 72 tỷ USD, tương ứng 82,7 tỷ USD nếu cộng cả khoản nợ mà Netflix sẽ tiếp quản. Chính vì vậy, đây không phải là thương vụ mua lại một “mắt xích” đơn lẻ trong chuỗi giá trị Hollywood, mà là một cú nhảy vọt: Netflix từ vị thế “nền tảng streaming lớn nhất thế giới” tự biến mình thành một studio full-stack, sở hữu cả nền tảng phân phối, năng lực sản xuất lẫn thư viện IP di sản.
Điểm quan trọng là Netflix không chạm vào mọi thứ của WBD. Các kênh truyền hình tuyến tính như CNN, Discovery Channel, TNT hay TBS không nằm trong gói mua bán đã thoả thuận. WBD sẽ tách những tài sản này thành một công ty riêng có tên tạm gọi là Discovery Global, dự kiến hoàn tất quá trình tách vào khoảng quý III/2026 trước khi thương vụ với Netflix có thể đóng lại. Đây có thể là bước thừa nhận ngầm rằng mô hình truyền hình cáp truyền thống đang bước vào giai đoạn suy giảm, không còn phù hợp để gộp chung với mảng streaming trong cùng một thương vụ.

Trong các phát biểu chính thức, Netflix cho rằng thương vụ với WBD sẽ cho phép họ tăng đầu tư sản xuất nội dung tại Mỹ, mở rộng đáng kể thư viện phim và series, đồng thời tạo thêm cơ hội việc làm cho cộng đồng sáng tạo. Hãng cũng nêu khả năng sau này có thể kết hợp Netflix và HBO Max trong những gói dịch vụ chung hoặc các hình thức phân phối chéo, với lập luận rằng gộp hai dịch vụ sẽ giúp người dùng tiết kiệm hơn so với việc trả tiền cho từng nền tảng riêng lẻ. Tất nhiên, đó là câu chuyện theo góc nhìn của bên mua – góc nhìn còn lại, đến từ những người lo ngại về tập trung quyền lực, lại hoàn toàn khác.
Paramount bước vào: đề nghị 108,4 tỷ USD và tầm nhìn khác
Ngày 8/12, Paramount Skydance bất ngờ ném thêm một quân cờ lên bàn: đề nghị thâu tóm thù địch trị giá 108,4 tỷ USD, hoàn toàn bằng tiền mặt, gửi trực tiếp tới cổ đông WBD. Đây được gọi là “thù địch” vì đề nghị không xuất phát từ thoả thuận với ban lãnh đạo WBD, mà đi thẳng tới cổ đông với mục tiêu vượt qua ý kiến của hội đồng quản trị hiện tại. Thay vì chỉ mua phần studio và streaming như Netflix, Paramount đề nghị mua cả tập đoàn WBD – bao gồm cả mảng truyền hình tuyến tính mà Netflix đã không xem xét đến.

Trong thư gửi cổ đông, Paramount nhấn mạnh rằng mức giá 30 USD/cổ phiếu họ đưa ra cao hơn đề nghị 27,75 USD/cổ phiếu của Netflix, và “chắc ăn” hơn vì toàn bộ đều là tiền mặt, không phụ thuộc vào việc cổ phiếu Netflix lên hay xuống. Theo lập luận của Paramount, cách trả tiền này vừa giúp cổ đông nhận được nhiều tiền hơn, vừa tránh được rủi ro phải chấp nhận một “mức giá thấp hơn và thiếu chắc chắn” – cụm từ mà chính Paramount dùng để mô tả đề nghị của Netflix.
Nguồn lực đứng sau Paramount không chỉ là tập đoàn media hiện tại. Theo Reuters, đề nghị này được hậu thuẫn bởi gia đình Ellison (Larry Ellison – nhà sáng lập Oracle – cùng David Ellison), quỹ đầu tư RedBird Capital và các quỹ thuộc sở hữu nhà nước ở Trung Đông, bao gồm cả Saudi Arabia và Qatar. Điều này biến thương vụ Paramount – WBD, nếu tiến triển, thành một câu chuyện không chỉ về giải trí, mà còn về dòng vốn toàn cầu và tham vọng của các nhà đầu tư có chủ quyền.
Nếu Netflix muốn trở thành “siêu nền tảng streaming và studio”, thì Paramount lại gợi mở một viễn cảnh khác: một “siêu nhà đài, studio và streaming”, nơi Paramount+, CBS, Paramount Pictures và toàn bộ tài sản WBD (bao gồm cả CNN, Discovery, HBO, Warner Bros.) nằm chung một mái nhà. Về mức độ tập trung quyền lực, hai bức tranh này không hẳn “hơn – kém” nhau, mà đơn giản là đặt trọng tâm khác nhau: một bên nghiêng về streaming-first, bên còn lại ôm trọn cả truyền hình truyền thống.
Những sợi dây ràng buộc: break-up fee, pháp lý và chính trị
Để hiểu hơn về ván cờ này, không nên bỏ qua cấu trúc break-up fee mà Netflix và WBD đã ký với nhau. Theo các tài liệu được Reuters trích dẫn, nếu thương vụ với Netflix bị chặn – chẳng hạn bởi cơ quan chống độc quyền – hoặc nếu Netflix rút lui, Netflix sẽ phải trả cho WBD 5,8 tỷ USD. Chiều ngược lại, nếu WBD “quay xe” nhận đề nghị khác như Paramount hoặc cổ đông bác bỏ thỏa thuận, WBD phải trả cho Netflix 2,8 tỷ USD.
Những con số này thuộc nhóm phí phá vỡ hợp đồng lớn nhất trong lịch sử M&A, chiếm khoảng 7–8% giá trị thương vụ, cao hơn đáng kể mức 3–4% thường thấy trong những vụ trước đó tại tòa án Delaware. Điều đó cho thấy mức độ “tất tay” của cả hai: Netflix không bước vào thương vụ này với tâm thế “thử vận may”, và WBD cũng không thể dễ dàng quay lưng mà không trả giá.
Trên mặt trận pháp lý và chính trị, thương vụ với Netflix đã vấp phải phản ứng khá mạnh ngay từ đầu. Writers Guild of America (WGA) – công đoàn đại diện cho biên kịch ở Mỹ – ra tuyên bố chung của WGA East và WGA West, cho rằng đây là ví dụ điển hình của việc “nền tảng streaming lớn nhất thế giới nuốt một trong những đối thủ mạnh nhất”. Theo WGA, chính những thương vụ kiểu này là điều mà luật chống độc quyền sinh ra để ngăn chặn. Họ lo ngại rằng nếu thoả thuận được thông qua, số lượng việc làm có thể bị cắt giảm, tiền thù lao bị ép xuống, nội dung bớt đa dạng hơn và giá thuê bao có nguy cơ tăng lên. Và để kết lại, WGA nói thẳng: “Thương vụ này cần phải bị chặn.”
Ở góc độ chính trị, Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren gọi kịch bản Netflix mua lại WBD là một “ác mộng về chống độc quyền”. Còn với phương án Paramount thâu tóm toàn bộ WBD, bà dùng hình ảnh “báo động ở mức cao nhất” để nhấn mạnh mức độ rủi ro. Cách lựa chọn từ ngữ này cho thấy giới làm luật ở Mỹ nhìn cả hai kịch bản đều với nhiều hoài nghi, chứ không nghiêng hẳn về bên nào. Về phía Nhà Trắng, Tổng thống Donald Trump nhận xét thương vụ Netflix – WBD “có thể sẽ là một vấn đề” vì mức độ tập trung quyền lực quá lớn, mặc dù ông vẫn khen Netflix và CEO Ted Sarandos, và nói rằng mình sẽ tham gia vào quá trình xem xét thương vụ này.

Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren gọi kịch bản Netflix mua lại WBD là một “ác mộng về chống độc quyền”
Không chỉ công đoàn và giới chính trị lên tiếng. Một nhóm khách hàng đang dùng HBO Max ở Mỹ cũng đã đứng ra kiện tập thể để tìm cách chặn thương vụ Netflix – WBD. Họ cho rằng nếu Netflix mua lại WBD, thị trường sẽ mất đi một đối thủ cạnh tranh trực tiếp, Netflix nắm thêm hàng loạt thương hiệu phim lớn và từ đó sẽ càng dễ tăng giá thuê bao hơn.
Trong bối cảnh đó, dù Paramount xuất hiện và khẳng định đề nghị trả hoàn toàn bằng tiền mặt là phương án “chắc ăn” hơn, chính lựa chọn này cũng làm dấy lên không ít câu hỏi về cạnh tranh và chống độc quyền. Nếu Paramount Skydance mua trọn WBD, tập đoàn mới sẽ cùng lúc nắm trong tay Paramount+, CBS, CNN, Discovery, TNT, Warner Bros., HBO… – tức là tập trung một khối lượng rất lớn kênh truyền hình và thư viện nội dung vào một chủ thể duy nhất.
Có thể thấy, đây không phải câu chuyện kiểu “Netflix thì nguy hiểm, Paramount thì an toàn” hay ngược lại. Dù đi theo hướng nào, thị trường cũng có nguy cơ xuất hiện thêm một “siêu tập đoàn” mới, và việc mô hình nào được chấp nhận – nếu có – sẽ phụ thuộc vào cách các cơ quan cạnh tranh và bối cảnh chính trị nhìn nhận hai thương vụ này.
Người xem, rạp chiếu và người làm nghề: ai được, ai mất?
Ở góc độ người xem, viễn cảnh “mở một app là có hết” khá hấp dẫn. Chỉ cần một tài khoản mà xem được từ Game of Thrones, Harry Potter, vũ trụ DC cho tới các phim gốc của Netflix. Về ngắn hạn, lợi ích khá rõ: không phải chia nhỏ tiền cho quá nhiều nền tảng, nội dung lớn được gom về một chỗ. Nếu Netflix thực sự nắm cả HBO Max và Warner Bros., kịch bản đó hoàn toàn có thể xảy ra ở nhiều thị trường, sau khi các hợp đồng phân phối hiện tại lần lượt hết hạn.
Phía Netflix cũng cố gắng trấn an cả người dùng lẫn giới làm phim. Hãng gửi email cho các chủ thuê bao, nhấn mạnh rằng “ngay lúc này chưa có gì thay đổi”, Netflix và HBO Max vẫn hoạt động tách biệt cho tới khi – và nếu – thương vụ được hoàn tất. Họ đồng thời cam kết vẫn sẽ phát hành phim Warner Bros. ngoài rạp, như một cách nói với các rạp chiếu rằng “chúng tôi không định kéo hết phim về online”.
Nhưng các đơn kiện và tuyên bố phản đối lại nhấn mạnh mặt còn lại của vấn đề. Nhóm người dùng ở California nhắc lại việc Netflix đã nhiều lần tăng giá trước đây, và lo rằng nếu nền tảng này thâu tóm thêm một đối thủ lớn như WBD, hãng sẽ càng ít lý do để giữ giá hiện tại hơn. Công đoàn biên kịch WGA thì không chỉ lo chuyện phí thuê bao, mà còn lo khối lượng và độ đa dạng của nội dung khi quyền quyết định đầu tư tập trung vào tay vài nền tảng khổng lồ, thay vì nhiều studio cạnh tranh như trước.
Nếu Paramount thắng thế, bức tranh cũng không hẳn “dễ thở” hơn, mà chỉ chuyển trục. Paramount khẳng định thương vụ sẽ “có lợi cho cộng đồng sáng tạo, rạp chiếu và khán giả”, trong đó có lời hứa mỗi năm sẽ phát hành hơn 30 phim ngoài rạp – một tín hiệu rất rõ gửi đến những người đang lo rạp chiếu bị bỏ quên trong thời kỳ streaming. Tuy vậy, nếu Paramount+ , CBS, Paramount Pictures và toàn bộ WBD đều nằm trong một tập đoàn, thì một lượng nội dung cực lớn sẽ thuộc về cùng một chủ. Khi đó, người làm nghề (biên kịch, đạo diễn, nhà sản xuất…) sẽ có ít lựa chọn hơn về nơi để chào bán dự án, đặc biệt là ở mảng truyền hình và phim chiếu rạp.
Nhìn từ phía rạp chiếu, cả hai kịch bản đều có mặt lợi và mặt hại. Nếu làm việc với một tập đoàn nắm nhiều IP lớn, rạp có thể yên tâm hơn về nguồn phim bom tấn để kéo khán giả. Nhưng nếu hầu hết những “phim must-try” đều do một vài ông lớn kiểm soát, các ông lớn đó sẽ có nhiều thế mạnh hơn khi đàm phán: từ tỷ lệ ăn chia doanh thu, thời gian được chiếu độc quyền cho tới lịch phát hành. Với rạp chiếu, đây đều là những yếu tố sống còn.
Kỷ nguyên streaming đang đi về đâu?
Thương vụ Netflix – WBD và đề nghị của Paramount đang làm nổi bật một xu hướng rõ rệt: kỷ nguyên streaming đã bước sang giai đoạn mà tăng trưởng thuê bao không còn dễ dàng, chi phí nội dung không ngừng tăng, và cách duy nhất để duy trì lợi thế cạnh tranh là sở hữu càng nhiều “mảnh ghép” trong chuỗi giá trị càng tốt.
Netflix muốn đi từ chỗ chỉ là nền tảng chiếu phim (streaming) kiêm làm một phần nội dung, sang vị thế vừa là nền tảng, vừa là hãng phim lâu đời, lại nắm trong tay rất nhiều thương hiệu lớn. Paramount thì muốn từ chỗ là một tập đoàn có kênh truyền hình, hãng phim và dịch vụ streaming riêng trở thành “ông lớn” ôm trọn cả Warner Bros. Discovery.

Dù cuối cùng bên nào thắng, điểm chung vẫn sẽ là: ngày càng nhiều “mảnh” trong chuỗi giá trị – từ bản quyền thương hiệu phim, hãng sản xuất, kênh truyền hình cho tới nền tảng online – đang được gom lại vào tay chỉ một vài tập đoàn đủ giàu và đủ sức vay nợ.
Trong bối cảnh đó, các cơ quan chống độc quyền mới là bên nắm quyền quyết định cuối cùng, không kém gì Netflix hay Paramount. Bộ Tư pháp Mỹ, Ủy ban châu Âu và những cơ quan tương tự sẽ phải trả lời câu hỏi: nếu đồng ý cho một trong hai thương vụ này diễn ra, nghĩa là chấp nhận để thị trường giải trí tập trung hơn vào tay một vài “ông lớn”, hay ngược lại, đây là thời điểm cần siết chặt các thương vụ kiểu này trong những năm tới?
Đối với WBD, câu hỏi lại là một dạng khác: bán cho ai, dưới dạng nào, sẽ giúp họ thoát khỏi núi nợ và mô hình kinh doanh cũ một cách ít đau đớn nhất? Với cổ đông WBD, sự lựa chọn không chỉ là giữa con số 27,75 và 30 USD/cổ phiếu, mà còn là giữa cấu trúc tiền mặt & cổ phiếu Netflix kèm break-up fee đã ký, với một đề nghị all-cash nhưng chưa có bất kỳ cơ chế ràng buộc hay bảo vệ nào được thương lượng kỹ.
Tính đến ngày 10/12/2025, chưa có gì trong số này là chắc chắn. Netflix mới chỉ ở trạng thái “đã ký thỏa thuận mua bán”, chứ chưa được phê duyệt. Paramount mới chỉ ở trạng thái “đưa ra đề nghị”, chứ chưa được chấp nhận. Nhưng chính sự bất định này lại khiến thương vụ trở thành một case study sống động cho kỷ nguyên streaming: nơi mỗi quyết định M&A không chỉ là chuyện giá bao nhiêu, mà còn là câu hỏi ai sẽ nắm quyền quyết định nội dung chúng ta xem, bằng giá nào và trên những nền tảng nào, trong nhiều năm tới.
Ý Nhi
Subscribe Newsletter của Advertising Vietnam để theo dõi nhiều tin tức hấp dẫn về ngành quảng cáo.





