Trong bức tranh sáng tạo năm 2025, những ranh giới quen thuộc giữa nghệ thuật, công nghệ và thương mại ngày càng được mở rộng. Sự sáng tạo không còn bị giới hạn trong một vai trò hay một định dạng cố định, mà tồn tại như một hệ sinh thái mở, nơi mỗi cá nhân góp mặt bằng ngôn ngữ riêng: hình ảnh, âm thanh, ánh sáng, chuyển động hay những nhân vật được tạo hình từ trí tưởng tượng và bản sắc văn hóa.
Series We Are Creators của Advertising Vietnam là nơi hội ngộ của những nhà sáng tạo đến từ nhiều lĩnh vực như âm nhạc, thiết kế, hội họa, nhiếp ảnh, nội dung mạng xã hội,… giúp bạn khám phá những chân trời mới của thế giới sáng tạo qua những câu chuyện "người thật việc thật". Điểm giao nhau của những nhà sáng tạo này không nằm ở quy mô hay độ phủ truyền thông, mà ở cách họ nghiêm túc với quá trình làm nghề.
Từ quan sát đời sống, tiếp nhận xu hướng đến thử nghiệm công nghệ mới, mỗi hành trình đều phản ánh tinh thần bền bỉ, không ngừng mở rộng biên độ sáng tạo nhưng vẫn giữ được dấu ấn cá nhân. Chính những con đường song song ấy đang âm thầm định hình nên diện mạo đa sắc của ngành sáng tạo Việt trong giai đoạn chuyển mình.
1. Tư duy mở rộng biên độ kể chuyện trên sân khấu nghệ thuật
Những năm gần đây, sân khấu nghệ thuật không còn chỉ là nơi trình diễn, mà dần trở thành một không gian kể chuyện đa tầng. Ở đó, câu chuyện không được truyền tải bằng lời thoại hay cốt truyện tuyến tính, mà được kiến tạo từ sự giao thoa của ánh sáng, chuyển động, âm nhạc, hình ảnh và nhịp điệu cảm xúc. Những người làm sáng tạo phía sau hậu trường đang góp phần mở rộng biên độ kể chuyện trên sân khấu, biến mỗi chương trình, mỗi vở diễn thành một trải nghiệm trọn vẹn, nơi khán giả không chỉ “xem” mà còn “cảm”.
Đạo diễn Ánh sáng Long Kenji: Dẫn dắt cảm xúc người xem với trải nghiệm thị giác
Gắn liền với các chương trình quy mô lớn như Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai hay Chị Đẹp Đạp Gió 2024, Long Kenji được khán giả ưu ái gọi là “Thần Đèn” nhờ những thiết kế ánh sáng độc đáo, giàu cảm xúc và khả năng dẫn dắt trải nghiệm thị giác xuyên suốt sân khấu. Đồng hành cùng Art Design Team, anh tiếp cận ánh sáng như một chất liệu nghệ thuật đúng nghĩa, nơi mỗi thay đổi về cường độ, màu sắc hay chuyển động đều góp phần dẫn dắt cảm xúc, làm nổi bật tinh thần của từng tiết mục và từng khoảnh khắc trên sân khấu.

Thông qua ánh sáng, Long Kenji mong muốn đưa nghệ thuật đến gần hơn với công chúng, không bằng sự phô trương kỹ thuật, mà bằng cảm xúc chân thật. Định hướng ban đầu luôn là nền tảng quan trọng, nhưng để tạo nên một màn trình diễn trọn vẹn, theo anh, đó còn là sự giao thoa hài hòa giữa kịch bản, âm nhạc, thiết bị và sự thăng hoa của nghệ sĩ, nơi ánh sáng không chỉ soi rọi, mà trở thành một phần sống động của câu chuyện được kể trên sân khấu.
Trong quá trình làm nghề, Long Kenji luôn đặt sự phối hợp của toàn bộ ekip làm trung tâm của quá trình sáng tạo. Từ việc cùng đạo diễn phát triển ý tưởng, dựng mô hình sân khấu 3D, tính toán chuyển động ánh sáng cho từng tiết mục, đến việc cân nhắc góc máy trong các chương trình truyền hình hay trải nghiệm thị giác trực tiếp tại concert, mọi chi tiết đều được anh và đội ngũ chăm chút kỹ lưỡng. Với anh, ánh sáng không chỉ giúp sân khấu trở nên rực rỡ hơn, mà còn tạo chiều sâu cảm xúc, định hình bầu không khí và trở thành “linh hồn” của mỗi chương trình, nơi nghệ thuật, kỹ thuật và con người gặp nhau trong cùng một khoảnh khắc thăng hoa.


Nguồn: YeaH1
Biên đạo Nguyễn Mạnh Quyền: Đưa vở xiếc “Vùng đất kỳ bí” bước vào không gian biểu diễn đương đại
Giữa bối cảnh nghệ thuật biểu diễn Việt Nam đang tìm kiếm những hình thức kể chuyện mới mẻ để chạm đến khán giả đại chúng, Vùng đất kỳ bí xuất hiện như một làn gió khác biệt. Đứng sau thế giới ấy là biên đạo Nguyễn Mạnh Quyền – người tiếp cận xiếc không đơn thuần như một bộ môn trình diễn, mà như một ngôn ngữ nghệ thuật có khả năng kể chuyện, truyền tải thông điệp và khơi dậy cảm xúc sâu sắc nơi người xem.

Với Nguyễn Mạnh Quyền, điều làm nên sức hút của Vùng đất kỳ bí không nằm ở sự phô diễn kỹ thuật, mà ở dáng vẻ của sự nỗ lực, thứ năng lượng bền bỉ toát ra từ từng nghệ sĩ trên sân khấu. Vở diễn là kết quả của một quá trình lao động sáng tạo không ngơi nghỉ, nơi mọi yếu tố từ kịch bản, âm nhạc, tạo hình, trang phục cho đến từng chuyển động xiếc đều được xây dựng với mục tiêu duy nhất: phá vỡ hình ảnh quen thuộc của xiếc truyền thống và đưa bộ môn này tiệm cận hơn với tinh thần biểu diễn đương đại của thế giới.
Chính sự thay đổi trong cách nhìn, cách làm và cách kể chuyện ấy đã khiến hình ảnh người nghệ sĩ xiếc bước ra sân khấu với một diện mạo mới, mạnh mẽ hơn, giàu cảm xúc hơn và gần gũi hơn với khán giả hôm nay. Đó là một quá trình khắt khe, đòi hỏi sự bền bỉ cả về thể chất lẫn tinh thần, nhưng cũng chính từ đó, một vở diễn mang hơi thở sống động đã được hình thành. Với Nguyễn Mạnh Quyền, sáng tạo không chỉ là ý tưởng, mà là hành trình sống trọn cùng tác phẩm, nơi mỗi giới hạn bị thử thách, mỗi nỗ lực được đẩy đến tận cùng để đổi lấy một khoảnh khắc thăng hoa trên sân khấu.


Nghệ sĩ Visual Led Jio Han: Kể chuyện bằng nghệ thuật thị giác và chuyển động
Hành trình của Jio Han đến với nghệ thuật thị giác bắt đầu từ những lựa chọn mang tính bản năng hơn là tính toán chiến lược. Xuất thân từ nền tảng thiết kế và chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ anime, hoạt hình cartoon cùng tư duy tạo hình không gian, Jio mang theo một cảm quan thị giác giàu màu sắc, thiên về cảm xúc và chuyển động. Việc chuyển từ thiết kế “tĩnh” sang thế giới visual LED “động” không chỉ mở rộng biên độ sáng tạo, mà còn giúp cô tìm thấy điểm giao thoa giữa ánh sáng, hình ảnh và nhịp điệu âm nhạc, nơi mỗi khung hình đều phải sống cùng sân khấu.

Từ những sân khấu đầu tiên đến các sự kiện lớn như GENfest, các chương trình truyền hình và concert quy mô lớn, Jio Han dần khẳng định vai trò của một visual artist thế hệ mới: làm nghề bằng nền tảng kỹ thuật vững, nhưng không để công nghệ lấn át cảm xúc. Với cô, visual LED không chỉ là hình ảnh đẹp trên màn hình, mà là một phần của trải nghiệm tổng thể, nơi ý tưởng, ánh sáng, âm nhạc và con người phải được đặt trong cùng một hệ quy chiếu. Chính cách tiếp cận này đã giúp Jio Han trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu phản ánh sự chuyển mình của nghệ thuật thị giác trong ngành giải trí Việt Nam hiện nay.


2. Cân bằng giữa sáng tạo và bài toán thương hiệu
Trong bối cảnh sáng tạo ngày càng gắn chặt với mục tiêu truyền thông và hiệu quả kinh doanh, ranh giới giữa cảm hứng nghệ thuật và bài toán thương hiệu đang được định hình lại. Hình ảnh, âm thanh hay bất kỳ chất liệu sáng tạo nào cũng không còn tồn tại độc lập, mà vận hành như một phần của chiến lược tổng thể, nơi mỗi quyết định đều cần trả lời đồng thời hai yêu cầu: tạo khác biệt và truyền tải thông điệp rõ ràng.
Chính sự cân bằng này đã làm thay đổi vai trò của người làm sáng tạo, từ việc tập trung tạo ra sản phẩm ấn tượng, sang việc đưa ra những lời giải phù hợp với bối cảnh, nền tảng và hành vi tiếp nhận của công chúng, để sáng tạo không chỉ gây chú ý trong khoảnh khắc ngắn ngủi mà còn có khả năng ghi nhớ và tạo giá trị dài hạn cho thương hiệu.
Art Director chuyên 3D và CGI Lai Son: Khi công nghệ trở thành ngôn ngữ kể chuyện của thương hiệu
Ở giao điểm giữa công nghệ và chiến lược hình ảnh, Lai Son – Art Director chuyên 3D OOH và CGI – lựa chọn tiếp cận sáng tạo như một bài toán tổng hợp. Với anh, công nghệ không phải sân khấu để phô diễn kỹ xảo, mà là công cụ để hiện thực hóa ý tưởng và thông điệp. Mỗi dự án đều bắt đầu từ việc hiểu rõ bối cảnh truyền thông, mục tiêu thương hiệu và trải nghiệm người xem trong không gian thực. Từ đó, 3D hay CGI được sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, vừa đủ để tạo hiệu ứng “wow”, nhưng không lấn át câu chuyện cốt lõi mà thương hiệu muốn kể.

Điểm đáng chú ý trong cách làm nghề của Lai Son nằm ở nỗ lực giữ thăng bằng giữa ba yếu tố tưởng chừng đối nghịch: công nghệ, sáng tạo và hiệu quả truyền thông. Hình ảnh phải đủ mới mẻ để nổi bật giữa đô thị ngập tràn thông tin, đủ tinh tế để hòa vào kiến trúc và nhịp sống thực tế, đồng thời đủ rõ ràng để thông điệp không bị “chìm” sau lớp kỹ xảo. Khi 3D OOH và CGI được đặt trong sự cân bằng ấy, chúng không còn là màn trình diễn thị giác đơn lẻ, mà trở thành trải nghiệm – nơi hình ảnh không chỉ đẹp, mà còn “thở”, kết nối và ghi dấu trong tâm trí người xem.
[embed]https://www.facebook.com/watch/?v=2595693704144517[/embed]
Nhạc sĩ - Nhà sản xuất âm nhạc Nguyễn Công Thành: Sáng tạo giai điệu giúp gửi thương hiệu vào tâm trí
Trong thế giới quảng cáo ngày càng bão hòa hình ảnh, âm nhạc nổi lên như một ngôn ngữ thầm lặng nhưng có sức thẩm thấu đặc biệt. Với nhạc sĩ - nhà sản xuất Nguyễn Công Thành, âm nhạc thương hiệu không phải là phần “đệm” cho hình ảnh, mà là con đường đi tắt vào tâm trí người nghe, nơi quyết định mua hàng thường diễn ra nhanh hơn lý trí.

Từ trải nghiệm sáng tác cá nhân đến hành trình làm việc trong môi trường quảng cáo chuyên nghiệp, anh nhìn thấy rõ ranh giới giữa một giai điệu “hay” và một giai điệu “được chọn”. Sáng tạo âm nhạc cho thương hiệu, theo cách đó, không chỉ dừng ở việc gây ấn tượng nhất thời, mà là xây dựng khả năng ghi nhớ dài hạn. Khi giai điệu đủ ngắn để ngân nga, đủ đặc trưng để nhận ra, và đủ nhất quán để quay lại đúng lúc, âm nhạc bắt đầu làm nhiệm vụ của chiến lược: biến cảm xúc thành hành vi.
Ở giao điểm giữa nghệ thuật và marketing, vai trò của nhà sản xuất âm nhạc thương hiệu ngày càng rõ nét. Đó là người dịch ngôn ngữ thương hiệu thành âm thanh, biến những giá trị trừu tượng như tin cậy, bứt phá hay gắn kết thành nhịp điệu, cao độ và màu sắc âm thanh cụ thể. Khi âm nhạc len lỏi vào đời sống, từ ứng dụng, tổng đài, sự kiện đến những khoảnh khắc rất đời thường, thương hiệu không cần xuất hiện ồn ào, chỉ cần cất tiếng đúng lúc là đã được nhớ đến.


3. Kết hợp văn hoá vào trong nghệ thuật sáng tạo
Trong bức tranh sáng tạo đương đại, việc đưa văn hoá vào nghệ thuật không còn dừng lại ở tái hiện hay minh hoạ những giá trị quen thuộc, mà đã trở thành một quá trình chuyển hoá chủ động, nơi di sản được đặt lại trong ngôn ngữ của thời đại mới. Từ âm nhạc, thị giác đến các hình thức sáng tạo đương đại, văn hoá được tiếp cận như một nguồn chất liệu sống, có thể đối thoại, làm mới và tiếp tục phát triển cùng nhịp sống hiện tại.
Ở đó, người làm sáng tạo không đứng ngoài để “bảo tồn”, mà bước vào bên trong di sản, chắt lọc tinh thần cốt lõi rồi tái cấu trúc bằng tư duy, công cụ và trải nghiệm của thế hệ hôm nay, mở ra những cách kể chuyện mới mẻ nhưng vẫn giữ được sợi dây kết nối bền chặt với căn cước Việt.
Nhạc sĩ Tuấn Cry: Hành trình thổi sức sống mới vào di sản âm nhạc Việt
Sinh ra từ cái nôi quan họ Bắc Ninh, nhạc sĩ Tuấn Cry bước vào âm nhạc với một nền tảng rất khác: dân gian không phải chất liệu vay mượn, mà là ký ức sống cùng anh từ thuở nhỏ. Những câu hát vang lên từ sân đình, hội làng đã âm thầm tạo nên căn cước sáng tạo, để rồi khi đứng trước lựa chọn làm nghề, anh không tìm đường đi bằng việc chạy theo trào lưu, mà quay về kho báu văn hoá đã ăn sâu trong mình.

Trong hành trình sáng tác, Tuấn Cry không xem di sản là thứ cần “bảo tồn nguyên trạng”, mà là nguồn mạch có thể tiếp tục sinh sôi nếu được đặt đúng vào nhịp thở thời đại. Những làn điệu quan họ, chèo hay hát văn khi đi qua bàn tay anh vẫn giữ được phần hồn cốt, nhưng khoác lên một diện mạo mới: phối khí hiện đại, nhịp điệu bắt tai, đủ gần để thế hệ trẻ không cảm thấy xa cách. Ở đó, làm mới không phải để phá bỏ, mà là để trao cho di sản một đời sống khác trong bối cảnh mới. Với anh, sáng tạo không chỉ là tạo ra một ca khúc được nghe nhiều, mà là mở ra một cánh cửa để di sản bước vào hiện tại, tự nhiên, gần gũi và đủ sức đi tiếp cùng thời gian.
Artist Trần Long Phụng: Mang đồ chơi nghệ thuật Việt ra thế giới
Giữa bức tranh sáng tạo đương đại, nơi minh họa, thiết kế hay digital art đã trở thành những lối đi quen thuộc, Trần Long Phụng chọn rẽ sang một con đường gần như còn bỏ trống tại Việt Nam: đồ chơi nghệ thuật. Với anh, art toy không đơn thuần là một sản phẩm trưng bày, mà là một ngôn ngữ kể chuyện, nơi cảm xúc, ký ức và văn hóa Việt Nam có thể được “chạm” vào, nhìn thấy và mang theo vượt qua biên giới.

Bắt đầu với câu hỏi “art toy Việt Nam sẽ trông như thế nào?”, anh bước vào một hành trình tự học, tự thử nghiệm, tự sai và tự đứng vững trong một lĩnh vực chưa có cộng đồng, giáo trình hay thị trường rõ ràng. Chính trong khoảng trống đó, Phụng dần định hình con đường riêng, chậm rãi nhưng bền bỉ, nơi mỗi nhân vật được tạo ra đều mang theo một thế giới nội tâm và một lát cắt văn hóa rất Việt.
Từ những mô hình đầu tiên đến việc mang art toy Việt Nam ra sân chơi quốc tế, Trần Long Phụng không theo đuổi sự hoàn hảo hay cạnh tranh bằng quy mô. Thứ anh kiên định giữ lại là linh hồn trong từng nhân vật: sự thân quen, tinh nghịch, đời thường và giàu cảm xúc của con người Việt. Khi những khán giả quốc tế dừng lại thật lâu trước tác phẩm và tò mò về câu chuyện phía sau, Phụng biết rằng art toy Việt không cần giải thích quá nhiều, chỉ cần đủ thật, đủ sâu và đủ bản sắc để tự lên tiếng trên bản đồ sáng tạo toàn cầu.

Nghệ sĩ Visual Led Vịt Bầu: Ứng dụng chất liệu Việt Nam vào từng sản phẩm
Với những nghệ sĩ như Vịt Bầu, visual LED không đơn thuần là kỹ thuật trình chiếu hay hiệu ứng đẹp mắt, mà là một quá trình sáng tạo có chiều sâu, bắt đầu từ việc thấu hiểu tinh thần tác phẩm và cảm xúc của nghệ sĩ. Từ những bản phác thảo đầu tiên đến khi hình ảnh hòa nhịp cùng ánh sáng, âm thanh và chuyển động sân khấu, mỗi sản phẩm đều là kết quả của sự quan sát tỉ mỉ, kiên nhẫn chỉnh sửa và khả năng thích nghi liên tục với nhịp độ sản xuất khắt khe. Trong thế giới luôn chuyển động ấy, visual chỉ thực sự “sống” khi nó trở thành một phần hữu cơ của tổng thể màn trình diễn.
Điểm khác biệt trong hành trình sáng tạo của Vịt Bầu nằm ở lựa chọn đưa chất liệu văn hóa Việt Nam vào không gian trình diễn đương đại. Từ hình tượng dân gian, hoa văn truyền thống đến những biểu trưng quen thuộc của lịch sử và đời sống, các yếu tố Việt được tái hiện bằng ngôn ngữ thị giác hiện đại, vừa gần gũi vừa mới mẻ. Không phô trương hay minh họa trực tiếp, những lớp hình ảnh ấy được lồng ghép tinh tế để khán giả có thể “cảm” được bản sắc, thay vì chỉ nhìn thấy. Trong dòng chảy không ngừng của công nghệ và xu hướng toàn cầu, đó là cách một nghệ sĩ trẻ chọn giữ lại căn tính văn hóa bằng ánh sáng, chuyển động và cảm xúc.
4. Mang bản sắc cá nhân vào trong hành trình sáng tạo
Trong lĩnh vực sáng tạo đương đại, khi ranh giới giữa cá nhân và tập thể ngày càng trở nên linh hoạt, cá tính riêng không còn là yếu tố đứng sau tác phẩm, mà dần trở thành điểm tựa cho toàn bộ hành trình sáng tạo.
Từ những nhóm làm thiết kế, truyền thông đến các nghệ sĩ độc lập, mỗi lựa chọn thẩm mỹ, mỗi cách kể chuyện đều phản chiếu thế giới quan, trải nghiệm và thái độ của người làm nghề trước đời sống. Sáng tạo vì thế không chỉ là bài toán kỹ thuật hay xu hướng, mà là quá trình đưa “cái tôi” vào tác phẩm một cách có ý thức, để mỗi sản phẩm không chỉ có hiệu quả mà còn mang dấu vết rất riêng của người tạo ra nó.
“Zám”: Nhóm bạn trẻ đứng sau bộ nhận diện thương hiệu của Bảo tàng Lịch sử Thành phố Hồ Chí Minh
"Zám" là nhóm bạn trẻ đứng sau dự án làm mới bộ nhận diện thương hiệu cho Bảo tàng Lịch sử Thành phố Hồ Chí Minh, một trong những nỗ lực tiêu biểu trong những năm gần đây nhằm tái định hình cách bảo tàng giao tiếp với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ. Thay vì tiếp cận bảo tàng như một không gian trưng bày tĩnh, Zám nhìn nhận đây là một “thực thể kể chuyện”, nơi lịch sử không chỉ được lưu giữ mà còn có thể được tái hiện bằng ngôn ngữ thiết kế và truyền thông đương đại.

Trong quá trình đồng hành cùng bảo tàng, Zám lựa chọn con đường cân bằng giữa tính chuẩn xác của lịch sử và nhu cầu tiếp nhận của khán giả hôm nay. Hệ thống nhận diện mới được phát triển từ các hoa văn, họa tiết gắn với từng triều đại phong kiến, được nghiên cứu, vẽ lại và tổ chức thành một ngôn ngữ thị giác thống nhất. Trên nền tảng đó, nhân vật “ông Bảo” ra đời như một cách nhân hóa không gian bảo tàng gần gũi, thân thiện, nhưng vẫn giữ được chiều sâu và sự tôn trọng đối với giá trị di sản.
Đằng sau những sản phẩm ấy là một tư duy làm nghề nhất quán: sáng tạo không chỉ để đẹp hơn, mà để kết nối tốt hơn. Với Zám, thiết kế và truyền thông di sản là bài toán cân bằng giữa sự chính xác của lịch sử và nhu cầu tiếp nhận của công chúng hiện đại, giữa tính trang nghiêm vốn có và sự gần gũi cần thiết để chạm tới giới trẻ. Chính cách tiếp cận này đã giúp Zám từng bước khẳng định vai trò của một tập thể sáng tạo trẻ, không chỉ làm mới hình ảnh cho các không gian văn hóa, mà còn góp phần mở rộng cách thế hệ hôm nay nhìn, hiểu và đồng hành cùng di sản Việt Nam.



Creator "Cò Lõ": Vẽ để kể chuyện vui, khổ và để ai cũng thấy bản thân mình trong đó
Trong làn sóng vẽ truyện tranh và minh hoạ đang ngày càng đa dạng trên mạng xã hội, Cò Lõ xuất hiện như một điểm chạm rất khác: không cầu kỳ kỹ thuật, không cố gắng tạo hình “đẹp” theo chuẩn mực, mà chọn kể những câu chuyện đời thường bằng nét vẽ mộc mạc và cảm xúc rất thật.

Thế giới của Cò Lõ không có những câu chuyện lớn lao hay kịch tính, mà được ghép lại từ những lát cắt rất nhỏ của đời sống người trẻ. Ở đó, sự hài hước không đến từ việc gây cười quá đà, mà nằm ở chính cách nhân vật đối diện với cuộc sống đầy vụng về, không hoàn hảo nhưng đủ chân thành để người xem thấy được chính mình trong từng khung hình.
Ẩn sau nhân vật Cò Lõ là tinh thần sáng tạo rất Gen Z: làm vì vui, vì thích kể chuyện, vì mong muốn tạo ra một không gian nơi người xem cảm thấy được đồng cảm và bắt gặp hình ảnh chính mình. Không đặt nặng kỳ vọng phải trở thành hiện tượng, không chạy theo công thức thành công, Cò Lõ tồn tại như một người bạn nhỏ trên mạng xã hội, lúc nào cũng hơi “lỏ”, hơi khổ, nhưng đủ dễ thương để nhắc người xem rằng: ai cũng đang loay hoay theo cách riêng và điều đó hoàn toàn ổn.
Ngọc Hạnh




